Giới răn “mến Chúa yêu người” mà Chúa dạy chúng ta hôm nay “quý hơn mọi lễ toàn thiêu và hy lễ” không chỉ vì ngoài chúng ra “không có điều răn nào lớn hơn” mà còn vì chúng giống nhau (x. Mt 22,39) đến độ cần có sự hài hoà, đồng điệu và cân đối, không thể mến Chúa nếu không yêu người:


Oái oăm thay, khi Đức Kitô tỏ quyền năng của Ngài để tiễu trừ ma quỷ và loan báo Nước Thiên Chúa đã đến gần thì chính Ngài lại bị chối từ, bị qui chụp là “dựa thế quỷ vương Bê-en-dê-bun mà trừ quỷ.” Đáng tiếc thay!
Chúa Giêsu dạy đừng khinh thường những điều răn nhỏ nhất bởi vì Ngài dành phần thưởng lớn cho những ai trung thành sống những điều đó: “Ai trung tín trong việc nhỏ thì sẽ trung tín trong việc lớn” (Lc 16,10). Vị trí nhỏ hay lớn trong Nước Thiên Chúa đã bắt đầu từ chỗ trung tín trong những việc nhỏ nhất ngay ở đây và từ lúc này.
Khi được Chúa tha thứ, chúng ta đã được thừa hưởng sự giàu có của Ngài. Thế nên, tha thứ cho tha nhân đến vô cùng là điều có thể, bởi vì ta đã trở nên giàu có nhờ nhận được sự tha thứ vô cùng của Thiên Chúa. Và đó cũng là điều kiện: nếu ta không tha thứ cho nhau thì dù đã được Chúa tha thứ, ta cũng sẽ bị Ngài rút lại ơn tha thứ đó.
Lời cảnh tỉnh của Chúa Giêsu về thái độ thờ ơ của người Do Thái đối với ơn Chúa đã gây “sốc” cho họ: Họ mong đợi Chúa Giêsu làm phép lạ để vẻ vang quê nhà thì Ngài lại nói không tiên tri nào được trọng vọng tại quê hương mình; trong khi họ cho rằng chỉ có dân Do Thái đáng được ơn Chúa thì Chúa Giêsu lại nói tình thương của Thiên Chúa dành cho cả chư dân.













